SB Nghèo ! Yêu Không ?

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: SB Nghèo ! Yêu Không ?

Tác Giả : Đang cập nhật

Danh Mục: Truyện Les

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/11/2014

Cháu mới đến à? Má dịu giọng hỏi nhỏ.
-Dạ…! nhỏ vẫn còn ái ngại về hành động lộ liễu khi nãy .
Vừa lúc nó cũng nheo mắt tỉnh giấc, cái bộ dạng nó bây h ngố chưa từng thấy, mắt nhắm mắt mở nhìn nhỏ nở nụ cười còn say ke, đầu tóc thì dựng đứng nhưng mà nói chung là vẫn đẹp “chai” chán.
Má thấy nó dậy chủ động lên tiếng.-Má phải về để trưa nay đi làm, con và Trang cứ ở đây nói chuyện nhé! mai là con có thể xuất viện rồi!.-Có lẽ má muốn dành không gian riêng để nó và nhỏ thoải mái hơn (hj! vậy là tình yêu của nó và nhỏ lại có thêm một tia hy vọng)
-Dạ…!Bác về…! nhỏ cúi đầu chào má.

Má ra về, trong phòng h chỉ còn nhỏ và nó( tha hồ mà tranh thủ). Nó gãi gãi đầu ngáp một tràng sảng khoái…OÁP…!
-Ngủ đã quá hen?
-Ờ…mà về nhà cưng có ngủ hok zạ?
-Ngủ gì nổi chời? về nhà ngồi canh cái nồi cháo nhắm mắt hok dám nhắm mắt nun chứ đừng nói là có thời gian ngủ?
-Chời đất! nói vậy là từ tối hum qua tới h e hok ngủ miếng nào nun hả? vậy thì a hok ăn cháo e nấu đâu! nó bực bọc quay mặt đi chỗ khác.
-Anh mà không ăn coi như là uổng công từ sáng tới h của em đó!! huhu! hay là anh chê em nấu hok ngon hả? Nhỏ cũng giận dỗi.
Đôi mắt nhỏ lúc này thực sự là thâm đen lên hết rồi…nhìn khuôn mặt nhỏ àm nó thương quá chời luôn.
-Thôi mà! anh có chê hùi nào đâu? đang đói đây nà! ai dám chê cháo zợ nấu chớ! nó le lưỡi.
-Thiệt hok zạ?
-Thiệt muk`!
Nhỏ nhéo má nó…-Ngoan!!hj! …Nhỏ đưa cháo cho nó tiện thể trong lúc nó ăn nhỏ ra quầy tạp hoá mua khăn lạnh cho nó. Nhỏ vừa ra khỏi bệnh viện thì cũng vừa thấy Phương đến…P thấy nhỏ thì vội vàng dừng xe lại…
-Ủa! sao Phương đến đây?
-THì nghe nói con Vỹ nó bị tai nạn! P đến thăm nó vậy mà! P cười khì.
-Vậy hả? Vỹ đang nằm ở khoa nội! P vào đi!
-Ừm…!
P đi thẳng vào chỗ gửi xe, ánh mắt vẫn nhìn nhỏ tha thiết.
Còn nhỏ hình như vẫn chưa hề biết chuyện nhỏ bị chiếc xe tối qua lao vào có liên quan đến P…
P tìm thấy phòng nó đang nằm, chẳng thèm gõ cửa, P đẩy thẳng vào luôn. Nó đang ăn cháo, nhìn thấy P cũng chẳng có phản ứng tiếp tục “tập trung vào chuyên môn”.
P kéo ghế ngồi gác chân lên cái bàn nhỏ cạnh giường nó nằm, giọng điệu phát ghét chết được.
-Vui không? P nhịp nhịp chân.
-Mày đến đây làm gì? thăm tao coi tao chết hay chưa hả?
-KHẶC…khặc…ặc!!! P cười nham hiểm.
-Sao mày cười dữ zạ? tao chưa có chết mà!! nó bỏ dở phần cháo ngồi lại nói chuyện với P.
-Mày chết tao còn cười dữ hơn ấy chứ! tao cười vì sao tao có con bạn ngu quá đi!! mày đem cái mạng chó của mày ra chết thay Trang đó hả? P vẫn tiếp tục buông ra những lời thô bỉ khó nghe.
Nó cười nửa miệng đểu…chưa bao h thấy nó lại có cử chỉ như lúc này.-Còn mày thì không có nổi cái mạng chó để chết thay người khác kìa!-Nó nói chuyện cũng khó nghe không kém gì P
…P đứng sựng dậy.-Mày nói gì hả?
-Nói gì à? nói cho mày biết…tao thì mày muốn sau cũng được! mày mà đụng đến Trang tao không để mày yên đâu!
-Vậy sao? tao sợ quá!! Để rồi coi!!- P phủi áo đi thẳng ra cửa, không quên quay lại ra giọng cảnh cáo nó.-Lần sau nếu mày con có cái may mắn bước vào cái bệnh viện này thì tao sẽ dành riêng cho mày cái nhà xác nhá! Nhớ đó! Cứ từ từ mà tận hưởng cảm giác hạnh phúc với Trang thêm vài ngày nữa đi! còn nếu mày sợ thì buông Trang ra ngay lập tức nếu không tao cho mày ôm cô ta tới chết đó!!!Khặc…khặc…ặc…!
Rầm…
Cánh cửa đóng sầm lại, nó nằm tựa đầu lên gối, nhắm mắt…nhoẻn miệng cười….Nó đã bắt đầu khinh địch tới mức nghi ngờ, chẳng biết P định giở trò gì tiếp theo mà người khó hiểu nhất bây h chính là nó…
P ra khỏi được khoảng 5′ thì nhỏ cũng bước vào, nhỏ liếc nhìn phần cháo nó bỏ dở trên bàn…
-Sao anh không ăn hết đi! e nấu không ngon à?
Nhỏ vừa hỏi vừa đưa cái khăn lạnh cho nó lau mặt.
-Không ngon!
-Thiệt hả? e nêm vừa ăn lắm rồi mà! sao lại không ngon? nhỏ cho vài muỗng lên miệng nếm thử.-Đâu có! ngon lắm mà!
Nó kéo tay nhỏ lại gần.-Không phải ngon mà là quá ngon! hj!!
Nhỏ đẩy khẽ nó ra.-Đồ quỷ!!

Nó ôm nhỏ hôn nồng nàn…Nụ hôn ngự trị tâm hồn nhỏ…hương vị ngọt ngào của nụ hôn quấn lấy nhỏ…
Thoáng chốc nó ôm nhỏ chặt hơn…hôn sâu hôn…nụ hôn làm tan biến tất cả những lo lắng của nó về sự việc sắp sửa xảy ra mà nó thì vẫn chưa biết là việc gì? Một thử thách của ông trời dành cho nó nữa chăng? vậy thì chắc nó phải lên tiếng thách thức ông trời quá!!
…Vui, buồn, lo lắng xen lẫn hạnh phúc…Một người con gái mang trong mình sự mạnh mẽ thêm một tình yêu mãnh liệt đang giúp nó trống chọi với cuộc sống mà nó đang có…Mỗi sự việc đã xảy ra và sắp xảy ra cũng đều khiến tâm trạng nó không yên…hướng suy nghĩ của nó chia thành 2 phía…ngồi chờ và chuẩn bị thật tốt cho thử thách sắp đến hay là lo lắng tìm mọi cách để mọi chuyện không hay đừng xảy ra, mà nói gì thì nói chứ lo những chuyện chưa đến không phải là lập trường của nó, tình hình trước mắt phải lo là cái bả vai của nó, chẳng biết chừng nào lành hẳn để có thể bảo vệ cho nhỏ…chỉ sợ P cứ nhằm vào cái điểm này mà làm tới luôn thì chỉ có chết, ba đầu sáu tay như NaTra còn đỡ không nổi.( hjx! nói nhảm nữa roỳ).
-Làm cái gì mà anh cứ ngơ ngơ ra zạ? e nhớ anh đâu có bị chấn thương trên đầu đâu ta? nhỏ đẩy đầu nó.
-Ừ! anh sao dám để chấn thương lên đầu…lỡ hok chết mà quên em đi thì còn khổ hơn ý chứ! nói gì thì nói số mình cũng còn hên nhém! tạ ơn chúa!! nó vuốt vuốt lồng ngực ra điệu bộ vừa thoát khỏi nguy hiểm.
-Còn giỡn dc nữa hả? coi thường tính mạng! e chưa phạt anh nữa là may đó!
-Vậy chứ h mún phạt cái gì nà? nó ngoan ngoãn ngồi co ro như con mèo chờ nhỏ phạt.
-Ừm…để từ từ em suy nghĩ cái đã! bây h lo mà hết bệnh nhanh nhanh ik! noel này mà hok chở em đi chơi là em poxÌ nun đó! nhỏ ngắt mũi nó một cái rõ đau.
-Úi…nhớ rồi! nó nhăn nhó
…Trở lại nhà của Tuấn, mọi chuyện xảy ra đêm qua đối với Tuấn khá bất ngờ…bất ngờ nhất là một người như P lại có thể cùng Thiện dàn dựng lên âm mưu mà khó có nghĩ là nó sẽ thành công, rõ ràng là qua sự việc trên P đã quá táo bạo, bất chấp có thể giết người…buồn cười nhất là cô ả lại nhắm vào người mà mình yêu là nhỏ…
Đêm qua đúng thật mà nói là Tuấn lo cho nhỏ hơn là nó, một người con trai yêu tha thiết một người con gái dù chỉ trong một thời gian thật ngắn tiếp xúc như Tuấn liệu có thể được nhỏ đền đáp tình cảm hay không? Tuấn thật sự rất nể phục những gì nó dám làm đêm qua, nếu là Tuấn thì cũng chưa chắc anh chàng dám hành xử cái kiểu như nó…dám yêu dám hy sinh vì người mình yêu, nếu lỡ như nó mất mang luôn thì người đời chắc chỉ gán ghép cho nó một chữ…”Ngốc”…mà cũng không thể gọi là ngốc được, phải nói là đại ngốc mới đúng…Nhưng yêu rồi, biết làm sao được nữa…(hầy! chữ yêu sao mà phiền phức quá!)
Những gì nó đã làm cho nhỏ và cả tình yêu của nhỏ dành cho nó nữa…quả thật là Tuấn không thể lấy gì ra so sánh được với nó…chỉ là một đứa con gái (là sb muk`)…một đứa con gái…

“Vỹ à! tỉnh lại đi! em xin anh mà!!huhu!”
“Chuyện gì vậy Trang?”
“Làm ơn đi! đưa anh ấy đến bệnh viên nhanh lên anh!huhu! tất cả là tại em!!”
“Rốt cuộc mọi chuyện là sao hả?”
“…Anh ấy…vì em…mà ra thế này…giúp em với…!”
“…Trang!em không sao rồi!anh mừng quá!”
“EM KHÔNG CẦN ANH LO LẮNG!GIÚP EM ĐƯA VỸ ĐẾN BỆNH VIỆN ĐI!!”
Những câu nói của nhỏ in sâu trong thâm tâm Tuấn…-Đúng là anh không thể so sánh với người em yêu rồi Trang à!!-Tuấn nói rồi tự cười với bản thân mình…
…Tạm gác mọi suy nghĩ của Tuấn tại đây, chuyển hướng về sự việc đang diễn ra ở một con hẻm nhỏ nằm khá sâu trong thị trấn. Phương thực chất là không biết lái ôtô, vậy thì người cầm lái ngày hôm đó là ai?
RẦM!!
Tiếng đạp mạnh vào mớ nhựa chế phẩm còn sót lại của một căn nhà hoang tồi tàn nằm trong hẻm nhỏ.
Bên ngoài căn nàh hoang đó đang xảy ra cuộc cãi vả giữa hai người con gái…
-Chị điên rồi à? hết chuyện hay sao lại để xe nhằm vào Trang chứ?
Tiếng quát của P inh ỏi cứ y như ai đang tát nước lạnh vào mặt cô gái đang đứng trước mặt cô ả (dữ quá +..=)
Người con gái kia bình thản trả lời: Vậy à? vậy rốt cụôc là ai bị thương hả? là cái con bé khốn kiếp đó à? cô em nói chị nghe thử coi?
-Thì…thì đúng là không phải Trang bị thương, nhưng nếu lỡ như chuyện đó xảy ra thì sao? tôi với chị đã thỏa thuận từ đầu rồi mà! chị không được làm tổn hại người tôi yêu! chị nghe rõ chưa? Càng nói giọng P càng thêm phần tức giận.
-Cô em buồn cười thật! không đụng đến con bé đó thì chẳng lẽ tôi phải đụng đến Vỹ à? cô em đừng có trơ tráo quá! mục đích của chúng ta là chia rẽ họ sau đó đôi bên chúng ta cùng có lợi…cô em không muốn lại còn cứ thích làm theo cái cách không hay ho đó! bộ cô em tưởng cho xe đâm phải Vỹ tôi vui lắm à? Bộ dạng của cô gái này còn đểu cáng hơn P.
-Thôi im đi! thỏa thuận giữa chúng ta kết thúc! từ này không ai liên quan đến ai! mà cũng xin nói trước! của ai người nấy giữ! không giữ được thì cũng đừng có trách tôi…h tôi không thèm nể nang gì tới ai nữa đâu!
P buông ra lời thách thức với cô gái đứng đối diện ả rồi rồ xe chạy ra khỏi hẻm…
Vậy còn người con gái kia là ai? cô ta là người như thế nào? mọi chuyện còn rất lờ mờ nhưng một điều có thể khẳng định là cô ta yêu nó…
“Cô em còn non lắm!!hj! chưa xứng tầm chơi với chị đâu!!”

Vậy là vì cái tai nạn này mà quyền thi đấu giải sau của nó phải nhường lại cho Phương, coi như P có lợi đến hai mặt trong cái tai nạn của nó, vừa làm nó nằm viện lại đường hoàng được chọn thi đấu đại hội…Ông trời khéo trêu đùa…!
Qua ngày hôm sau là nó xuất viện về nhà, nhỏ vẫn chạy qua chạy lại gặp và nói chuyện với nó, vì bây h có một số chuyện sinh hoạt hằng này của nó còn bất tiện do vướng cánh tay nên nhỏ càng ở bên nó nhìu hơn, thời gian chăm sóc và lo lắng của nó và nhỏ lúc này cứ y như là vô hạn vì cả hai cứ dính lấy nhau suốt ngày. Nhỏ lo quan tâm nó nhìu đến nỗi thính thoảng nó cũng hay “nhõng nhẽo”. Nhỏ ở bên nó không những không cảm thấy mệt mỏi mà ngược lại còn thấy rất hạnh phúc, dù chưa biết nguyên nhân gây ra tai nạn cho nó thế này nhưng nhỏ vẫn lờ mờ có thể đoán ra có thể người cầm lái chiếc xe này hôm đó phải là người rất hay tiếp xúc với nó, thế nên mới biết là ngày hôm đó nó chắc chắn sẽ chạy ra ngoài kiếm nhỏ, mà không chỉ có vậy. Người đó chắc chắn đã tính toán rất kĩ nữa, nói gì thì nói hành động tối hôm đó là quá táo bạo, lỡ như nó mất mạng thì chắc còn phiền phức hơn nữa…Điều mà nhỏ thấy lo nhất tối hôm đó là nếu lỡ như cuộc sống nhỏ mà thiếu vắng nó thì không biết sẽ như thế nào?? qua sự việc vừa rồi nhỏ lại càng thêm yêu nó…
***
Sự việc nửa tháng sau thì có vẻ im ắng, thời tiết sát ngày noel dần dần chuyển lạnh…cần một vòng tay yêu thương trong những lúc thế này…cần một hơi thở để sưởi ấm cõi lòng đang lạnh lẽo…Và cũng cần những lời yêu thương cho hạnh phúc thêm trọn vẹn…Có vẻ là hơi zăn chương tí xíu nhưng chúng rất hợp với nó lúc này…Nhỏ đã tạm xin nghỉ công việc trên xưởng để dành nhiều thời gian hơn cho nó, dành cho nó hết tất cả yêu thương của nhỏ và nó cũng vậy, trân trọng mỗi phút giây được ở bên nhỏ…Vì có lẽ nó biết tình yêu này còn rất nhiều chông gai thử thách đang chờ nên nó mới muốn bản thân thật sự vững vàng để có thể bảo vệ nhỏ…
…Mỗi bước chân vào đời là mỗi một trải nghiệm mới…có vượt qua được thử thách thì mới mong có tình yêu bền vững…Nó đã yêu nhỏ quá nhiều rồi…dành trọn cho nhỏ tất cả những gì nó có thể vì nó hiểu cuộc sống thơ ấu của nhỏ là những chuỗi ngày đơn độc, lạc lõng giữa cái gia đình tuy toàn vẹn nhưng lại thiếu mất đi thứ quan trọng nhất đó là tình thương…Bản thân nó cũng là một người cô lập ngay từ khi còn nhỏ…vì hoàn cảnh gia đình, vì số phận thượng đế dành cho nó…nó không không có quyền chối bỏ mà chỉ biết là phải chấp nhận và vượt qua thôi…Thượng đế sắp đặt cuộc tình này…gắn kết hai tim lại với nhau để tình yêu của nó và nhỏ trở nên mãnh liệt hơn bao h hết nhưng điều gì trên đời này cũng có mặt trái của nó…Chờ, đón nhận và vượt qua là tất cả những gì nó có thể làm lúc này…
Nó đã từng nghĩ trên đời này thượng đế không hề ưu ái nó bất cứ điều gì nhưng hình như không phải hoàn toàn là vậy, chẳng phải nhỏ là thứ mà thượng đế đã ban tặng cho nó hay sao?
Noel gần kề, không chỉ có thời tiết thay đổi mà không gian trong căn nhà nhỏ của nó cũng thay đổi…tràn ngập yêu thương và niềm hoan hỉ…từng ánh mắt, nụ cười…cử chỉ dù chỉ là nhỏ nhất của nhỏ cũng được nó ghi khắc trong đầu, để mỗi đêm về khi gian phòng chỉ còn lại mình nó, thì những hình ảnh nhỏ nhoi liên quan đến người con gái nó yêu lại hiện về một cách dạt dào xúc cảm…
Buổi sáng, tuần thứ hai của tháng mười hai…
Nó thức dậy rất sớm để đón những ánh bình minh đầu tiên và mới mẻ nhất trong ngày…và cũng để chờ nhỏ đến…
Vẫn như thường lệ, nhỏ xuất hiện với một bộ cánh khá đơn giản nhưng với nó thế là quá đủ rồi, chỉ cần được gặp và trò chuyện với nhỏ như thường lệ thì với nó còn có gì hơn…
…Hôm nay nhỏ đến mang theo cây đàn trên tay( muốn gì đây?) nhỏ muốn cùng nó ngồi ồn lại những kỉ niệm ban đầu.
-Em mang đàn tới chi vậy? nó nói, đôi mắt dán vào cây đàn nhỏ đang cầm.
-Không có gì? tại hôm bữa e để ý thấy cây đàn anh quăng một xó nên mang qua cho anh đó mà!
-Gì chứ? bộ tính cầm nó dứ dứ zô mặt tui cho tui nhớ cái lỗi đập đứt dây cây đàn hum bữa hả cô nương?
-Không có mà! tại e muốn chơi cho anh nghe thoy! sao cứ nghĩ xấu cho ngừi ta hoài zạ? nhỏ dỗi.
Nó chồm tới hôn nhỏ một phát chính giữa”tâm điểm”.-Giận lên dễ thương quá à!!
-Ui! lỡ người ta thấy thì sao? nhỏ đẩy nó ra.
-Ai thấy đâu mà sợ! nó được nước sáp vào ôm lấy nhỏ.( cái tên nỳ dê quá! giống tui )
-Thôi mà! nhỏ né né nó.-Kì quá!
Nó buông nhỏ ra, nở nụ cười đắc chí.-Sợ ùi hả? cô em?
-Ờ…hjx! ngừi đâu mà…!
-Sợ trẫm rùi đàn trẫm nghe một bài coi! nhớ hát nữa nhoa? nó ngồi dựa vào tường.
-Bài gì đây?
-Hok biết! nói về thế giới thứ 3 đi!
Nhỏ nheo cặp chân mày, ra bộ suy nghĩ.
…Nó ngây mặt ra nhìn nhỏ.
-Sao nhìn e ghê zạ? nhỏ cũng trố mắt nhìn nó.
-Bộ em đang đau khổ lắm hả?
-Đâu có! thì ai kêu anh yêu cầu bài về thế giới thứ 3 làm chi? em biết bài đó thoy! không hát bài đó thì hát bài nào? Anh sao zạ?
-Kh..không! không có gì? Em đói chưa?
-Rùi! thoy để em vào làm đồ ăn sáng cho! chờ ik nhoa?
Nhỏ đứng phốc dậy, chui vào bếp chiên trứng cho nó.
Nó vẫn ngồi ở một góc tường…đầu óc miên man nghĩ về bài hát vừa rồi của nhỏ, rất có ý nghĩa…Khuôn mặt nó có vẻ đượm buồn khi nghĩ rằng tình yêu của nó quả thật là khác thường…ở bên nó liệu nhỏ sẽ có hạnh phúc, sẽ có tương lai? h nó chỉ biết hiện tại là có nhỏ bên cạnh, nhưng rồi sau này…? Gia đình và những người xung quanh sẽ nhìn nhỏ thế nào khi biết nhỏ là con gái mà lại đem lòng yêu thương nó…Bản thân nó thì sao cũng được, nhưng nếu nhỏ bị tổn thương thì sao?
Có lẽ nên quên chuyện này đi thôi…sống mà lo xa quá cũng khó sống…( phương châm của tui á)
Nhỏ rót cho nó li nước…
-Tay anh lúc này thế nào? còn thấy nhức không?
Nó khẽ lắc đầu, rướn người hôn nhẹ lên trán nhỏ, cử chỉ hết sức trìu mến.
-Anh sao vậy?
-Không có gì? có bữa sáng chưa?
-sắp xong ùi! hai phút nữa là có! ráng ăn cho nhiều mau lành bệnh còn chở em đi chơi nữa đó!
-Biết rùi cưng!
…Trời hôm nay khá đẹp, từng tia nắng đang khẽ khàng nở nụ cười trên từng cành cây, chiếc lá.. Tình yêu cũng vậy mà được tô thêm màu sắc..
Hy vọng mỗi buổi sáng nào nó cũng được nhìn thấy nhỏ nhẹ nhàng, trìu mến thế này..
-“Yêu em lắm, tình yêu à!!”
Nó nở nụ cười vu vơ, nhìn đối diện qua phía đường.. Mỗi ngày là mỗi một điều mới lạ mà nó cảm nhận được từ nhỏ..
Vui hơn..
Thoải mái hơn..
Nhẹ nhàng hơn..
Và nhất là mỗi lúc mỗi yêu nhỏ hơn nữa..
…………………………………….
-Anh muốn đi dạo không?
-Sao tự nhiên..
-Không thích à?
-Không phải..!
-Vậy thì đi!! đứng dậy nè!
-Ừm..!
Nó đứng dậy cùng nhỏ dạo quanh phố, khẽ nắm bàn tay ấm áp của nhỏ, cả hai cùng buông mình hoà nhịp cùng sự tấp nập của phố phường buổi sáng..
Đúng là được ra ngoài cảm giác khác hẳn là cứ nhốt mình trong nhà..(tại kái tay “xi kà we”, ra đườg méc cỡ..)
-Sao? thoải mái không ck ju?
-Hazzz..ừm..! nó vươn vai, thở một hơi dài.
-Zui rôỳ hen? zậy mỗi sáng zk dẫn chồg đi dạo ngar?
-Choỳ, pộ kui hem bék tự đy hay sao moà đòi dẫn zị hẻ?
-Zk thík nói zậy oá! lèm gì nhau nà?
-Ai cho nói zậy hõ? zk hư hen? zám hỗn zới ck hả?
-Xí…tui đẹp..tui có wuyền…!
Cả hai vui vẻ đùa nghịch nhau trên đườg một cách tình tứ, mặc cho nhìu ánh mắt đang hướng về mình.( ai nhìn mặc ai, ta giỡn ta cũng cứ giỡn)
…Cả hai cùng dừng lại ở một bãi cỏ đối diện sân vận động..Không khí tuyệt lắm! một nơi lí tưởng để cả hai có thể trò chuyện..
-Đẹp không? nó hỏi.
-Cái gì cơ?
-Nơi này nè!
-ò, đẹp..!nhỏ gật gật.
-Có muốn biết nơi này có ý nghĩ như thế nào đối với anh không? nó khơi dậy sự tò mò của nhỏ.
-Muốn chứ! a nói đi!
……Nó thở nhẹ…ngước mặt lên bầu trời không chút gợn..khẽ nhắm mắt như đang hồi tưởng về quá khứ….
-Lúc nhỏ, anh vẫn thườg đến đây thả diều, khi đó gia đình anh chưa lận đận chuyện nợ nần, anh vẫn sống trong vòng tay yêu thương của mẹ..!Nơi này đối với anh rất nhiều kỉ niệm..Những ngày đầu bước ra đời, không một bàn tay nâng đỡ, khi ấy mẹ không ở bân cạnh anh. Những lúc va chạm trong cuộc sống tìm đến anh, anh vấp ngã mà không tìm được cách nào để đứng dậy. Anh đến đây, thả lỏng tâm hồn..và..khóc. Nhưng rồi anh hiểu, nếu trong cuộc sống mà không có vấp ngã thì anh sẽ mãi chẳng thể nào trưởng thành được…! Cũng giống như tình yêu, có sóng gió, có thử thách, có vượt qua thì mới có tình yêu bền vững!
Nhỏ im lặng nghe nó nói, từng chữ, từng lời của nó quấn lấy suy nghĩ nhỏ. Chính vì cái cuộc sống mà nó phải chấp nhận, đã tạo nên nó ngày hôm nay..Một chỗ dựa vững chắc cho nhỏ cả mặt cuộc sống lẫn tình cảm.
Nhỏ hoàn toàn yên tâm và tin tưởng nơi nó…
Có những hạnh niềm hạnh phúc ngắn ngủi…những vấp ngã và thử thách phải vượt qua..đi kèm nước mắt và nỗi đau.
“Ta biết mọi chuyện đến với ta đều k suôn sẻ..ta đang chờ đón tất cả và vì e…ta sẵn sàng vượt qua tất cả.”
Nhỏ ngả vào vòng tay nó tìm hơi ấm và sự yêu thươg.
Hãy thật dịu dàng với e vì e thích điều đó. E yêu của a bờ vai vững vàng có thể che chở e, cuộc sống e còn nhiều điều mà a chưa biết đến. E k đơn thuần chỉ là một cô gái 20, yêu e thật nhiều rồi a sẽ hiểu.
-Mình về chưa e? nó ngắc ngoải vì mỏi lưg
-dạ! à quên..mình đi xem nhẫn dc k a?
-nhẫn gì?
-thì nhẫn cưới chứ nhẫn gì mà hỏi? nhỏ tl tỉnh bơ.
-chời đất! mình đã có gì đâu e? từ từ cũng dc màk! với lại h a cũng chưa có tiền! chuyện này để sau rồi hẵng tính, cũng đâu có quan trọng!
Nhỏ nhìn nó trâng trâng.
-nếu a nói vậy thì thôi! k đi nữa! giận nữa ròy đó.
nó đưa nhỏ về..
-à, mai e…
nhỏ mở cổng đi thẳng vào trong 1 nước làm nó chẳng phản ứng dc gì đứng như trời trồng trước cổng.
-kì cục thiệt, người ta chưa kịp nói hết câu..
nó tiu nghỉu ra về, nhỏ ra ban công..xụ mặt xuống, miệng lẩm bẩm..
-đồ ngốc! biết e yêu a lắm k hả? có đi xem cái nhẫn cũng hok chìu ng ta! nhớ đó!
đứng ở ban công dc 1 lúc nhỏ xuống nhà nấu cơm.
…♪♫♫♪…♫♪♪……
-Alo, con nghe nè ba!
-Con đang ở đâu vậy?
-Dạ ở nhà, có gì k ba?
-K có gì, cũng lâu rồi k thấy con liên lạc về nhà nên ba gọi hỏi thăm thôi!
-Dạ! lúc này con hơi bận, con gọi cho ba sau nha? nồi cá của con sắp cháy ròy kà!
-ừm, vậy n/c với con sau, chào con!
-dạ, chào ba!
sao tự nhiên hnay gọi cho mình zậy chờy? có chuyện gì đây?

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận