Tình yêu hôn nhân lý trí và dục vọng – Update Chương 8

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tình yêu hôn nhân lý trí và dục vọng – Update Chương 8

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 28/03/2025

Chương 8

Đêm đó, sau vụ đối đầu căng thẳng ở công viên nhỏ, Thư và Hoàng trở về nhà trong im lặng, chỉ có tiếng gió lạnh lùa qua khe cửa sổ khép hờ vang lên từng đợt “phất phơ” như lời thì thầm không dứt. Ánh đèn vàng cam từ chiếc đèn ngủ trong phòng khách tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, hắt lên tường gỗ những bóng hình loang lổ, như những vết mực lem chẳng thể xóa nhòa. Tiếng dép lê của Hoàng lẹp kẹp trên sàn gỗ khi anh bước vào, đôi tay thả tấm ảnh nhà hàng – cảnh Nam luồn tay dưới bàn, mép quần thun ngắn Thư ướt át – xuống bàn gỗ thấp, âm thanh “tạch” nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Thư đứng cạnh, chiếc áo khoác mỏng màu xám trùm qua vai run rẩy, đôi chân trần lạnh buốt áp sát vào nhau, mái tóc rối bù xõa xuống che đi đôi mắt đỏ hoe còn đọng nước, lòng cô nặng trĩu như mang theo cả cơn bão từ công viên về đây.

Hoàng nhìn tấm ảnh trên bàn, ánh mắt anh thoáng rối loạn, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, nhưng rồi bất chợt, một luồng kích thích lạ lùng trào lên trong anh. Hình ảnh Thư trong nhà hàng – chiếc bàn gỗ phủ khăn trắng, ánh đèn mờ ảo, tay Nam luồn dưới bàn, và ánh mắt đờ đẫn của cô – hiện lên rõ nét, làm cặc anh cứng lại trong quần. Anh quay sang Thư, giọng trầm ấm pha chút khàn đục: “Em yêu, không sao nữa đâu, em yên tâm, anh ở đây rồi.” Anh bước tới, đôi tay rắn chắc ôm lấy cô từ sau, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cô, bàn tay luồn qua lớp áo khoác mỏng, miết nhẹ lên eo cô, “Đừng sợ nữa, em.”

Thư giật mình, hơi ấm từ anh làm cô run lên, nhưng cơ thể cô lại đáp ứng theo cách không ngờ. Lòng cô vừa sợ vừa ám ảnh ký ức phòng khám – ánh đèn trắng lạnh, bàn tay Nam miết lên lồn cô, giọng hắn thì thầm: “Em ướt quá, Thư” – và lồn cô bất giác rỉ nước, thấm qua lớp quần lót cotton trắng, nóng ran giữa hai đùi. Cô ngả người vào ngực Hoàng, giọng khẽ: “Anh, em xin lỗi, em không muốn anh đánh nhau vì em.” Hoàng cúi xuống, đôi môi anh chạm vào môi cô, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng nhanh chóng sâu đậm, “Chụt chụt,” lưỡi anh luồn vào mút lấy lưỡi cô, nước bọt hòa quyện chảy ra khóe miệng, “Anh yêu em, Thư, quên chuyện cũ đi nha ”

Bàn tay Hoàng lướt xuống, sờ mó cơ thể cô qua lớp áo mỏng, những ngón tay thô ráp bóp nhẹ vú cô, núm vú hồng cứng lên dưới áo, anh thì thầm: “Em đẹp quá, em yêu.” Thư thở hổn hển, hưởng ứng, đôi tay cô ôm lấy cổ anh, lồn cô ướt át hơn khi anh sờ, “Ư… anh…” Cả hai quấn lấy nhau, ngã xuống ghế sofa, tiếng vải áo cọ vào nhau phát ra âm thanh “sột soạt” nho nhỏ. Hoàng kéo áo Thư lên, đôi vú căng mọng bật ra, núm vú lấp lánh dưới ánh đèn, anh cúi xuống liếm, “Chụt chụt,” lưỡi quét quanh núm vú, mút mạnh, “Ngọt quá, em yêu.” Thư cong người, ngửa đầu ra sau rên khẽ: “Ư… anh… sướng quá…” Lòng cô rối loạn, vừa yêu Hoàng vừa nhớ cảm giác lén lút đầy nhục dục với Nam, lồn cô co bóp, nước rỉ ra thấm xuống sofa.

Hoàng lột quần Thư xuống, lớp quần lót ướt át tụt ra, lồn cô đỏ hồng hé mở, khe lồn rỉ nước lấp lánh, anh cúi xuống bú liếm, “Chụt chụt,” lưỡi quét quanh hột le, mút mạnh, lưỡi đánh liên tục vào hột le sưng mọng “Lồn em ngon quá, Thư.” Thư rên lớn, “Ư… anh… liếm mạnh nữa đi…bú hột le em đi..” Cơ thể cô giật giật, nước lồn chảy ra lênh láng. Hoàng ngẩng lên, tay móc lồn cô, ngón giữa luồn sâu, ót một tiếng “ọc ọc” anh thì thầm: “Hôm đó ở nhà hàng, hắn làm em như này sao?” Thư giật mình, lồn cô siết chặt ngón tay anh khi nghe nhắc đến Nam, “Ư… anh… đừng nói…” nhưng cơ thể phản bội, nước lồn bắn ra tung tóe, cô rên dài: “Aaaa… em ra.. em ra ..rồi… anh ơi…” Hoàng phát hiện sự nhạy cảm ấy, móc mạnh hơn, “Pạch pạch pạch,” nước lồn văng lên tay anh, “Em nứng khi anh nhắc chuyện đó sao, Thư?”

Thư thở hổn hển, mặt đỏ ửng, “Không… anh… em chỉ sướng với anh…” nhưng lòng cô run, ký ức Nam làm cô ra trong phòng khám hiện về. Hoàng chịu không nổi, lôi con cặc khủng ra, cứng ngắt dựng lên đầu khấc đỏ hỏn rỉ nước nhờn, anh đè Thư xuống, đâm nhanh cặc vào lồn đã đầy dâm thủy của nàng “Pạch pạch pạch,” dập mạnh bạo, tiếng da thịt vang khắp phòng. Thư rên rỉ, khẩu dâm: “Ư… anh… đụ em mạnh nữa đi… sướng quá…” Hoàng tưởng tượng Nam đụ Thư, cặc anh căng hơn, dập nhanh như máy khâu, “Pạch pạch pạch pạch,” anh hỏi: “Nam đụ em như nào, em yêu, kể anh nghe đi?” Thư rên to: “Ư… anh… hắn… mạnh lắm… nhưng anh sướng hơn…” Hoàng gầm gừ dập liện tục vài chục cú thật mạnh và sâu ,gồng người bắn tinh sâu vào lồn cô, dòng tinh nóng hổi tràn đầy, “ Sướng quá em ơi, lồn em ra nước nhiều quá.” bắn xong dương vật Hoàng vẫn còn cương cứng cả hai lại quyện vào nhau ra thêm vài lần nữa sung sướng tột độ tiếng rên rỉ vang lên khắp phòng. Thư sướng ngất cơ thể co giật vì sướng khoái đầu óc nàng trống rỗng.

Cả hai nằm ôm nhau trên sofa, hơi thở dồn dập dần chậm lại, ánh đèn vàng cam mờ nhạt hắt lên cơ thể trần truồng của họ, mồ hôi lấp lánh trên da. Hoàng vuốt tóc Thư, giọng khàn: “Em yêu, anh yêu em, dù gì đi nữa.” Thư gật, “Dạ, anh, em chỉ yêu anh,” nhưng nội tâm cả hai phức tạp. Thư sợ hãi vì cơ thể phản bội khi nhắc đến chuyện lén lút với Nam, “Sao mình sướng khi anh hỏi vậy?” Hoàng thì mâu thuẫn, vừa giận Nam vừa kích thích khi tưởng tượng, “ Nó làm em sướng như nào, anh thật tò mò quá?” Họ ôm nhau ngủ, nhưng lòng không yên.

Vài ngày trôi qua,1/12 ánh nắng yếu ớt xuyên qua khe rèm, gió lạnh lùa vào làm căn nhà rung lên từng đợt. Bé Ngọc cười giòn tan trong nôi, mùi cháo gạo thoảng từ bếp, nhưng không khí giữa Thư và Hoàng vẫn căng như dây đàn. Thư ngồi trên ghế ăn, tay khuấy cháo, mắt tránh nhìn Hoàng, lòng nặng trĩu. Hoàng bước ra từ bếp, cầm cốc cà phê, ngồi đối diện, rút tấm ảnh nhà hàng đặt trước mặt cô, giọng trầm: “Em yêu, anh cần em nói thật, lúc Nam làm vậy ở nhà hàng, em có thích…à em bị hắn cưỡng ép phải không ?” Thư giật mình, thìa rơi xuống bàn, nước mắt lăn dài, “Anh, em bị ép, em không muốn, anh đừng nghĩ vậy.” Hoàng nắm tay cô, “Anh tin em, nhưng anh cần hiểu, lúc đó em run, là sợ hay là… sướng?” em đừng hiểu lầm anh chỉ hỏi rõ để trình báo với công ăn thôi, có đầy đủ bằng chứng sẽ dễ buộc hắn phải nhận tội. Thư khóc nấc, “Anh, em sợ, em ghét hắn, em không sướng gì hết,” nhưng lồn cô rỉ nước khi nhớ lại, lòng cô rối: “Sao mình không dám nói thật?” Hoàng thấy vậy thì ôm nàng vào lòng xoa dịu, tự trách mình thật khó hiểu.

Hoàng nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt anh thoáng buồn nhưng cũng có gì đó lạ lùng, anh vuốt tóc cô, những ngón tay thô ráp lùa qua từng sợi tóc rối, “Anh không trách em, em yêu, anh chỉ muốn hiểu hết, anh nghi Nam không chỉ uy hiếp một mình em, anh sẽ tìm hiểu thêm.” Anh đứng dậy, lòng anh rối như cơn gió lùa qua khe, “Cô ấy bị hắn đụ trong phòng khám, sao mình lại có cảm giác lạ như này chứ?” Hình ảnh Thư nằm trên bàn khám, quần lót tụt xuống, lồn ướt át dưới tay Nam, rồi cặc hắn đút từ từ vào…lồn Thư, lại hiện lên rõ nét trong đầu anh, khiến cặc anh bất giác cứng lại trong quần “Không được, anh phải bảo vệ em,” nhưng cảm giác kích thích lạ lùng ấy không tan đi, như một ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng anh, “Hắn chạm vào em, sao anh vừa muốn giết hắn vừa muốn thấy em sướng với hắn?”

Trưa tại văn phòng Hoàng, không khí ngột ngạt với tiếng máy lạnh rè rè phát ra từ chiếc điều hòa cũ treo trên tường, hòa cùng tiếng gõ phím lạch cạch từ những bàn làm việc xung quanh. Ánh sáng trắng từ đèn huỳnh quang chiếu xuống sàn gạch men bóng loáng, phản chiếu những bóng người qua lại vội vã. Hoàng ngồi trong góc phòng, chiếc ghế xoay bọc da màu đen kêu “cót két” mỗi khi anh ngả lưng, đôi mắt dán vào tấm ảnh nhà hàng trên bàn, lòng mâu thuẫn không ngừng giằng xé. Anh cầm tấm ảnh, ngón tay miết lên góc ảnh đã nhàu nhĩ, tự nhủ: “ Nhìn vẻ mặt em sướng vậy mà, em dám tận hưởng nó ,anh nghĩ tới mà sao cặc anh cứng vậy?” Hình ảnh Thư trong nhà hàng hiện lên – chiếc bàn gỗ phủ khăn trắng, ánh đèn mờ ảo, tay Nam luồn dưới bàn, và Thư run rẩy, ánh mắt đờ đẫn – làm anh vừa giận dữ vừa kích thích, “Mình điên rồi, sao lại nghĩ vậy?”

Anh lấy điện thoại, nhắn Tuấn, bạn thân làm IT: “Tuấn, mày tra giúp tao, Nam có dấu hiệu gì bất thường không, tao nghi nó không chỉ nhắm vào Thư.” Tuấn trả lời ngay, giọng hào hứng qua tin nhắn: “OK, để tao kiểm tra, mày có manh mối gì không?” Hoàng gửi ảnh nhà hàng qua ứng dụng, “Tao có cái này, tìm thêm đi, tao cần bằng chứng.” Tuấn gật, “Để tao hack máy nó, xem thằng khốn đó giấu gì, mày nghi nó uy hiếp như vậy với nhiều người hả?” Hoàng cúp máy, nhìn ra cửa sổ văn phòng, những tòa nhà cao tầng mờ trong sương mù buổi trưa, lòng anh quyết liệt, “Nam, tao sẽ lôi mày ra.” Nhưng sâu trong tâm trí, anh lại tưởng tượng cảnh Nam đè Thư trong phòng khám, lồn cô ướt át, tiếng rên khe vang lên, và cặc anh cứng hơn, anh lắc đầu như muốn xua đi những suy nghĩ lệch lạc đó.

Chiều muộn, Tuấn gọi lại, giọng gấp gáp qua loa điện thoại: “Hoàng, tao đã tìm hiểu về Nam, nó từng bị điều tra lạm dụng bệnh nhân cách đây hai năm, nhưng không đủ chứng cứ, tao gửi thư nặc danh cho nó, nó bấm vào xem nên hack vào máy nó được rồi, tao thấy dấu vết nhiều file bị xóa, để tao khôi phục lại.” Hoàng siết tay, giọng trầm: “Tốt, mày làm nhanh, tao cần bằng chứng chắc chắn.” Tuấn cười, “Mày nghi đúng rồi, thằng này không sạch, để tao đào sâu, tối tao gửi mày.” Hoàng gật, “Cảm ơn, tao chờ,” rồi cúp máy. Anh nhìn tấm ảnh trên bàn, lòng rối như cơn gió lùa qua khe,” Chắc sẽ có clip Thư và nó trong phòng khám, không biết nó đã làm gì vợ mình nữa” Anh nhắn Thư, “Em yêu, anh về muộn chút, đừng lo, anh đang giải quyết chuyện Nam,” nhưng lòng anh thoáng kích thích, “Nếu em sướng với nó thật, anh muốn biết cảm giác đó thế nào.”

Tối đến, căn nhà Thư chìm trong ánh đèn vàng cam mờ nhạt, rèm cửa khép kín, tiếng quạt trần kêu “rè rè” hòa cùng tiếng bé Ngọc ngủ say trong nôi. Thư ngồi trên sofa, đôi tay ôm điện thoại, vừa cho con ngủ xong, lòng cô nặng trĩu khi nghĩ đến Nam, “Hắn còn giữ gì nữa không, anh làm gì mà chưa về?” Điện thoại rung lên, tin nhắn từ Nam hiện trên màn hình: “Hoàng đánh tao, mày sẽ hối hận, Thư, ngoan nghe lời đi không tao tung clip.” Thư run, ngón tay lạnh buốt nhấn nhắn lại: “Anh đừng làm gì nữa, tôi không để anh đe doạ nữa đâu,” nhưng lòng cô sợ hãi, “sao hắn tự tin vậy, mình lo quá” Ký ức phòng khám lại ùa về, lồn cô rỉ nước, cô co chân chặt hơn, “Sao mình vẫn nghĩ tới, mình ghét hắn nhưng… cũng sướng thật”

Hoàng đẩy cửa về, đôi giày thể thao dính bụi, anh thấy Thư ôm điện thoại, khuôn mặt tái nhợt, anh bước tới, giọng dịu: “Em yêu, ai nhắn vậy?” Thư đưa điện thoại cho anh, giọng run: “Anh, là Nam, hắn lại đe dọa em.” Hoàng đọc tin nhắn, cười lạ, ánh mắt thoáng kích thích, “Hắn hết đường rồi, em đừng sợ, anh nghi Nam không chỉ uy hiếp em, còn nhiều người khác, anh đang nhờ Tuấn tìm thêm bằng chứng với .” Thư run, ngước lên, “Anh sẽ giải quyết được chứ?” Hoàng ngồi xuống, ôm cô vào lòng, bàn tay vuốt tóc cô, “Anh bảo vệ em, Thư, nhưng anh tò mò, em với Nam trong phòng khám… anh vừa giận vừa …..khó chịu, em hiểu không?” Thư ngỡ ngàng, “Anh sao vậy?” Hoàng hôn lên trán cô, “Anh yêu em, không gì đâu, ngủ đi em, ngày mai anh sẽ kết thúc chuyện này.”

5 2 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận