Vợ Chồng Cùng Dâm – Update Chương 7
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vợ Chồng Cùng Dâm – Update Chương 7
Tác Giả: Vochongcp
Ngày Cập Nhật : 22/03/2025
Chương 7: Lưới Dục Vọng Dần Buộc Chặt
Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua tấm rèm mỏng, rọi lên khuôn mặt xinh đẹp đang say ngủ của Nguyên. Cô nằm lười biếng trên giường, đôi chân thon dài khẽ dạng ra, tấm chăn trắng trượt xuống để lộ cơ thể trần truồng đầy mê hoặc. Cặp vú tròn trịa của cô phập phồng theo nhịp thở, vài vết đỏ mờ nhạt từ những cái bóp mạnh của Huy đêm qua vẫn còn in hằn trên làn da trắng ngần. Dưới ánh sáng dịu, lồn cô – vẫn còn đỏ ửng và ướt át – lấp ló giữa hai đùi, tinh dịch khô của Huy bám dính quanh mép mông cong tròn, như dấu tích của một đêm hoang dại. Đêm qua, Bảo không về nhà vì nhiệm vụ đột kích, để lại cô một mình trong căn hộ tĩnh lặng, nơi hơi thở dâm dục vẫn còn vương vấn.
Nguyên từ từ mở mắt, lười biếng ngồi dậy, mái tóc dài xõa xuống che một bên vai. Tay cô vô thức trượt xuống dưới, chạm vào lồn, ngón giữa khẽ miết nhẹ lên lớp tinh dịch khô còn sót lại giữa hai đùi. Một cảm giác ấm nóng lan tỏa, khiến cô khẽ rùng mình. Môi cô cong lên thành một nụ cười dâm đãng, ánh mắt lấp lánh ý nghĩ tà mị. “Huy đụ mình sướng thật… cặc anh ấy to thế, đâm sâu thế, mà vẫn không đủ,” cô thì thầm với chính mình, đầu óc chợt nhớ đến cảnh Bảo từng cầm điện thoại quay lại lúc cô quỳ trên ghế tập gym, bị Huy nắc tới tấp từ phía sau, tiếng rên của cô hòa cùng tiếng da thịt va chạm. “Bảo mà xem được tối qua chắc nứng đến phát điên,” cô tự nhủ, tay vẫn nghịch ngợm dưới lồn, tưởng tượng cảnh chồng mình cương cứng trong bộ đồng phục cảnh sát.
Cô với lấy điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, nhắn một tin cho Bảo:
“Anh ơi, tối qua anh không về, em thèm cặc anh muốn chết. Lồn em ướt cả đêm, chắc hôm nay phải tìm cặc khác để đụ cho đỡ thèm mất.”
Bên kia, điện thoại Bảo rung lên giữa ca trực. Anh liếc màn hình, đọc tin nhắn của vợ, con cặc trong quần lập tức căng cứng, ép chặt vào lớp vải thô ráp. Anh nhếch môi cười, tay gõ trả lời chậm rãi, như muốn trêu chọc cô:
“Anh đang bắt tội phạm mà em nhắn thế này, cặc anh cứng cả lên rồi đây. Em cứ tìm thằng nào đụ cho đã đi, nhưng nhớ quay lại rồi kể chi tiết cho anh nghe, từng cú nhấp một nhé.”
Nguyên bật cười khúc khích, tiếng cười vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Cô nằm ngửa ra giường, tay lùa sâu vào lồn, ngón trỏ và ngón giữa sục nhẹ, chất dịch ướt át bắt đầu rỉ ra. Đầu cô ngập trong hình ảnh Bảo ngồi trong xe tuần tra, một tay cầm vô lăng, tay kia lén vuốt cặc qua quần, đôi mắt anh hẳn đang cháy lên vì dục vọng khi nghĩ về cô. Nhưng cô không hề biết rằng, cách đó vài kilômét, trong một căn phòng trọ chật hẹp, Minh – cậu học sinh lớp 12A1 – đang ngồi trước màn hình máy tính, tay run run mở thư mục ảnh chụp tối qua. Những bức hình hiện lên rõ nét: Nguyên quỳ trên ghế tập gym, mông cong cao mời gọi, lồn ướt át bị cặc Huy đâm sâu, cặp vú đung đưa theo từng nhịp nhấp, khuôn mặt cô đờ đẫn trong khoái lạc. Minh nuốt nước bọt, cặc cậu căng tức trong quần lót, tay vô thức trượt xuống xoa nhẹ qua lớp vải mỏng.
“Cô Nguyên… cô dâm quá… lồn cô đẹp thế này…” cậu thì thào, ngón tay phóng to bức ảnh cận cảnh lồn cô, nơi chất dịch trắng đục của Huy chảy ra, bám dính quanh mép âm đạo hồng hào. Cậu không kìm được, kéo khóa quần, để con cặc non trẻ bật ra, tay bắt đầu sục mạnh, mắt dán chặt vào màn hình.
Cảnh ở trường
Tại lớp 12A1, Nguyên đứng trước bảng trắng, tay cầm phấn viết dòng chữ “Present Perfect Tense” với nét chữ mềm mại. Hôm nay cô mặc váy dài màu kem, kín đáo nhưng ôm sát cơ thể, làm nổi bật vòng 3 căng tròn và đôi đùi thon thả. Giọng cô dịu dàng vang lên:
“Các em, hôm nay chúng ta ôn lại thì hiện tại hoàn thành. Ai giải thích được cách dùng không?”
Minh ngồi ở bàn đầu, mắt không rời khỏi cô giáo xinh đẹp. Qua lớp váy mỏng, cậu tưởng tượng đường cong của cơ thể cô, nhớ lại cảnh tối qua: lồn cô siết chặt cặc Huy, tiếng rên dâm đãng vang vọng trong phòng gym, đôi môi mọng đỏ hé mở khi cô đạt cực khoái. Tay cậu siết chặt cây bút, cặc cứng lên dưới bàn, ép chặt vào lớp quần jeans chật chội. Cậu giơ tay, giọng hơi run:
“Cô ơi, em có câu hỏi.”
Nguyên quay lại, mỉm cười dịu dàng, không hề hay biết ánh mắt Minh đang lướt từ cổ áo xuống khe ngực thoáng lộ khi cô nghiêng người:
“Ừ, em hỏi đi, Minh.”
“Trong câu ‘I have just seen something amazing,’ từ ‘seen’ có thể thay bằng từ khác không ạ?” Minh hỏi, cố ý kéo dài câu hỏi, mắt không rời khỏi từng cử động của cô. Nguyên bước tới bàn cậu, cúi xuống xem vở, chiếc váy khẽ ôm sát mông, làm nổi bật đường cong chết người. Một mùi nước hoa thoảng nhẹ phả vào mặt Minh, hòa lẫn với hương cơ thể ấm nóng, khiến cậu ngẩn ngơ. Cô đáp, giọng nhẹ nhàng:
“Thay được chứ, em. Ví dụ như ‘watched’ hay ‘experienced,’ tùy ngữ cảnh.” Ánh mắt cô vô tình chạm phải cậu, thấy gò má Minh đỏ ửng, ánh mắt lảng tránh nhưng đầy ham muốn. Cô không nghĩ sâu, chỉ mỉm cười: “Hiểu chưa?”
Minh gật đầu, lắp bắp: “Dạ… cô… cô dạy hay thật.” Tay cậu lén đặt điện thoại dưới bàn, bấm nút chụp một góc nghiêng của cô qua khe hở, lưu lại hình ảnh chiếc váy ôm sát mông và đôi chân thon dài. Nguyên quay lại bảng, tiếp tục bài giảng, không hề biết rằng Minh vừa bổ sung thêm một “kho báu” vào bộ sưu tập bí mật của mình.
Cảnh ở phòng gym
Chiều muộn, Nguyên bước vào phòng gym với bộ đồ tập đen bó sát: áo crop-top ngắn để lộ eo thon thả, legging ôm chặt mông, làm nổi bật từng đường cong gợi dục. Huy đứng gần máy chạy bộ, mồ hôi lấp lánh trên cơ bắp rắn chắc qua chiếc áo ba lỗ, nở nụ cười khi thấy cô:
“Đến đúng giờ nhỉ, em. Hôm nay anh muốn chơi em thật lâu, từ từ tận hưởng.”
Nguyên cong môi, bước tới sát anh, tay vuốt nhẹ lên cơ ngực rắn rỏi, ngón trỏ lướt qua lớp mồ hôi còn đọng lại:
“Chơi em đi anh… Lồn em ướt từ sáng, thèm cặc anh đến phát điên rồi đây.”
Huy nắm tay cô, kéo vào góc khuất gần ghế massage, ánh đèn mờ ảo chiếu lên gương mặt đầy dục vọng của cả hai. Tay anh luồn vào áo cô, bóp mạnh cặp vú căng tròn, ngón cái miết qua núm vú đã cứng lên vì kích thích:
“Dâm thế này thì anh chịu sao nổi. Cởi hết ra đi, anh muốn ngửi mùi lồn em, liếm cho em sướng trước đã.”
Nguyên khẽ rùng mình, cởi phăng chiếc áo crop-top, để lộ cặp vú tròn trịa với núm vú hồng hào dựng đứng. Cô từ từ kéo legging xuống, không mặc quần lót, lồn hồng hào ướt át hiện ra, chất dịch long lanh dưới ánh đèn. Huy quỳ xuống, mũi áp sát lồn cô, hít sâu mùi dâm dục tỏa ra từ cơ thể cô, lưỡi anh lướt nhẹ lên âm vật, chậm rãi như muốn trêu chọc:
“Lồn em thơm quá… ướt át thế này, chắc thèm cặc anh cả ngày rồi, đúng không?”
Nguyên cong người, tay bấu chặt vai anh, rên khe khẽ:
“Ah… liếm mạnh lên anh… Em sướng quá…”
Huy mút mạnh hơn, lưỡi thọc sâu vào trong, tiếng chụt chụt ướt át vang lên khi anh hút lấy chất dịch ngọt ngào từ lồn cô. Nguyên rên to hơn, đôi chân run run, đầu ngửa ra sau:
“Ừ… sướng quá… Đâm cặc vào đi anh, em không chịu nổi nữa…”
Huy đứng dậy, cởi phăng quần, để lộ con cặc to lớn, đầu khấc bóng loáng vì chất dịch rỉ ra. Anh lấy chai dầu massage mùi bạc hà trên bàn, bôi lên cặc, chà xát chậm rãi vào âm vật cô, giọng khàn khàn:
“Anh đụ em đây. Dang chân rộng ra, để anh đâm thật sâu vào lồn em.”
Nguyên nằm ngửa trên ghế massage, chân dang rộng hết cỡ, lồn mở ra mời gọi, chất dịch chảy xuống đùi. Huy cầm cặc, nhắm thẳng, đâm mạnh một cú, tiếng phạch vang lên khi anh lấp đầy cô. Nguyên hét lên trong khoái lạc:
“Ahhh… to quá… Đụ mạnh nữa đi anh…”
Huy nhấp liên hồi, tay bóp chặt cặp vú, ngón tay kéo núm vú đỏ ửng:
“Lồn em bót quá… Rên to lên đi, anh muốn nghe em dâm đến đâu!”
Nguyên rên lớn, cơ thể rung lên theo từng nhịp nhấp:
“Ừ… đụ em nát lồn đi… Ahhh… mạnh nữa anh… em sướng chết mất…”
Nhưng lần này, Minh không chỉ đứng ngoài nhìn. Cậu lặng lẽ bước vào từ cửa phụ, tay cầm điện thoại đã bật chế độ quay. Qua khe ghế tập, cậu ghi lại từng cú nhấp của Huy, tiếng rên dâm đãng của Nguyên, và cả cảnh lồn cô co bóp quanh cặc anh. Đầu khấc bóng loáng của Huy ra vào không ngừng, chất dịch trắng đục chảy ra từ lồn Nguyên, nhỏ xuống sàn. Minh thì thầm, giọng run run:
“Cô Nguyên… cô là của em… em sẽ có cô…”
Cảnh đối mặt
Tối đó, khi Nguyên vừa về đến nhà, điện thoại cô reo lên. Một tin nhắn ẩn danh hiện ra kèm bức ảnh: cô quỳ trên ghế tập, mông cong cao, lồn ướt át bị Huy đụ mạnh từ phía sau, khuôn mặt đờ đẫn vì khoái lạc. Dòng chữ đi kèm: “Cô giáo Nguyên dâm thật đấy. Tôi biết hết bí mật của cô rồi.”
Nguyên sững sờ, tay run run cầm điện thoại. Cô vội gọi cho Bảo, giọng gấp gáp pha chút kích thích:
“Anh! Có ai đó gửi ảnh em với Huy… Họ biết hết rồi!”
Bảo đang ngồi trong phòng trực, nghe xong không giận mà cười lớn, giọng khàn khàn đầy hứng thú:
“Dâm thế càng hay! Ai gửi vậy, em biết không?”
“Em không biết… Tin nhắn ẩn danh,” Nguyên đáp, mắt lấp lánh một cảm giác vừa sợ hãi vừa phấn khích.
“Đưa anh xem ảnh đi,” Bảo nói, giọng trầm xuống. Nguyên gửi qua, và anh bật lớn trên màn hình: cảnh vợ mình rên rỉ, lồn ướt át bị Huy đâm sâu, cặp vú đung đưa theo nhịp. Cặc anh cứng lên tức thì, tay vô thức vuốt nhẹ qua quần:
“Đẹp vãi… Anh nứng quá rồi đây. Em nghĩ sao nếu tụi nó tung ảnh này lên mạng?”
Nguyên cắn môi, tay lùa vào lồn qua lớp váy mỏng, ngón tay miết nhẹ lên âm vật:
“Em… em thấy kích thích lắm… Nhưng anh không sợ à?”
“Không,” Bảo đáp, giọng đầy tự tin. “Anh muốn cả thế giới biết em là con đĩ của anh. Tìm xem ai gửi đi, rồi mời nó chơi em luôn, anh muốn xem.”
Nguyên gật đầu, lòng dâng lên một cảm giác tò mò xen lẫn dục vọng cháy bỏng. Cô nhắn lại số ẩn danh, giọng điệu vừa thách thức vừa quyến rũ:
“Ai đấy? Có gan gửi ảnh thì nói xem muốn gì đi. Hay là muốn thử chơi cô giáo một lần?”
Minh, ngồi trong phòng trọ, cười khẽ khi đọc tin nhắn. Cậu chưa trả lời ngay, tay vuốt cặc qua quần, tưởng tượng cảnh đối mặt với Nguyên, đâm cặc vào lồn cô như Huy đã làm, nghe cô rên rỉ dưới thân mình.
Cảnh tại trường
Ngày hôm sau, tại trường, Nguyên bắt đầu để ý Minh kỹ hơn. Cậu tránh ánh mắt cô, tay cứ siết chặt điện thoại, thái độ lúng túng khác thường. Trong giờ học, mỗi lần cô gọi cậu trả lời, giọng Minh run run, mắt không dám nhìn thẳng, nhưng ánh nhìn lại lén lút lướt qua ngực và đùi cô. Một linh cảm mơ hồ trỗi dậy trong lòng Nguyên. “Có phải nó không?” cô tự hỏi, nhớ lại tin nhắn ẩn danh tối qua.
Giờ ra chơi, khi học sinh đã ra ngoài hết, Nguyên cố tình nán lại lớp, giả vờ xem bài tập. Cô gọi Minh, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý:
“Minh, ở lại chút đi, cô nhờ em sắp xếp lại mấy quyển sách trên kệ.”
Minh giật mình, nhưng không dám từ chối:
“Dạ… vâng ạ, cô.”
Cậu bước tới kệ sách, tay run run nhặt từng quyển, trong khi Nguyên đứng phía sau, quan sát từng cử động nhỏ. Cô từ tốn đóng cửa lớp, khóa chốt nhẹ nhàng để không ai nghe thấy, rồi bước tới gần cậu, gần đến mức hơi thở ấm nóng của cô phả vào gáy Minh. Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng ẩn chứa sự sắc bén:
“Minh, hôm nay em lạ lắm. Có gì không ổn à? Cô thấy em cứ ôm điện thoại suốt, có gì thú vị trong đó sao?”
Minh đỏ mặt, lắp bắp, mồ hôi lăn dài trên trán:
“Dạ… không có gì đâu ạ… Em chỉ…”
Nguyên nghiêng đầu, tiến sát hơn, gần đến mức cậu ngửi thấy mùi nước hoa thoảng nhẹ hòa lẫn hương cơ thể cô. Cô đặt tay lên vai cậu, ngón tay miết nhẹ, vừa dịu dàng vừa tạo áp lực:
“Em biết gì về cô mà em giấu, đúng không? Nói thật với cô đi, cô không giận đâu… có khi còn thích nữa.”
Minh nuốt nước bọt, tim đập thình thịch, muốn chạy trốn nhưng đôi mắt Nguyên – vừa dịu dàng vừa xuyên thấu – giữ chân cậu lại. “Cô… cô nói gì em không hiểu…” cậu chối quanh, nhưng bàn tay siết chặt điện thoại đã tố cáo sự hoảng loạn.
Nguyên mỉm cười, ngồi xuống ghế giáo viên, bắt chéo chân để lộ một phần đùi trắng thon qua khe váy. Cô gõ nhẹ tay lên bàn, giọng trầm xuống, quyến rũ hơn:
“Cô nhận được một tin nhắn tối qua. Một bức ảnh… rất riêng tư. Em có biết về nó không, Minh?”
Mặt Minh trắng bệch, cậu lùi lại một bước, va vào kệ sách làm vài quyển rơi xuống sàn. “Em… em không…” cậu định chối, nhưng ánh mắt sắc bén của Nguyên khiến cậu im bặt.
“Đừng sợ,” Nguyên nói, đứng dậy bước tới, tay đặt lên ngực cậu, cảm nhận nhịp tim đập loạn xạ qua lớp áo đồng phục. “Cô không trách em. Nhưng nếu em biết gì, cứ nói đi. Cô thích người dám thừa nhận hơn.”
Minh cúi đầu, giọng lí nhí, gần như thì thầm:
“Em… em xin lỗi cô… Em… em có thấy cô ở phòng gym tối qua. Em không cố ý…”
Nguyên nhướng mày, giả vờ ngạc nhiên, giọng trêu chọc:
“Ồ? Thấy cô ở gym? Thấy gì mà khiến em phải chụp ảnh, còn gửi cho cô nữa?”
“Em… em chụp lại… Em không kìm được…” Minh thú nhận, đầu cúi thấp hơn, không dám ngẩng lên. “Em thích cô lâu rồi… Thấy cô với anh kia, em… em muốn…”
Nguyên im lặng một lúc, rồi bật cười khẽ – một tiếng cười vừa dâm đãng vừa bí ẩn. Cô ngồi lại ghế, chống tay lên cằm, nhìn Minh như đang đánh giá một món đồ chơi mới:
“Thích cô đến vậy à? Chụp ảnh rồi em làm gì với chúng? Ngồi một mình sục cặc, hay còn định làm gì hơn nữa?”
Minh run run, không dám trả lời ngay, cặc cậu cứng lên trong quần, ép chặt vào lớp vải khi nghe giọng nói đầy cám dỗ của cô. Nguyên nghiêng người tới trước, thì thầm vào tai cậu, hơi thở nóng bỏng phả lên da thịt:
“Em không cần trả lời vội. Nhưng nếu em đã biết bí mật của cô, thì cô muốn em giữ thật kỹ. Hiểu không? Hay là… em muốn cùng cô chơi một trò mới?”
Minh gật đầu lia lịa, lòng bùng lên ngọn lửa dục vọng không thể dập tắt. Nguyên đứng dậy, vuốt nhẹ tóc cậu, ngón tay lướt qua gò má đỏ ửng:
“Cô cho em thời gian suy nghĩ. Nếu em muốn nói gì… hay làm gì với cô, cứ nhắn nhé. Nhưng nhớ, bí mật này là của riêng hai ta thôi.”
Cô quay lưng bước ra khỏi lớp, để lại Minh đứng đó, tay siết chặt điện thoại, lòng rối bời giữa sợ hãi, kích thích và khát khao cháy bỏng. Cậu thì thầm với chính mình:
“Cô Nguyên… cô không giận… Vậy là cô cũng muốn…”
Kết thúc
Tối đó, Nguyên nằm trên giường, nhắn tin cho Bảo kể lại chuyện đối mặt với Minh. Giọng cô đầy phấn khích qua điện thoại:
“Anh, em nghĩ thằng nhóc Minh chính là người gửi ảnh. Nó thú nhận thấy em ở gym, còn chụp lại nữa.”
Bảo cười lớn, giọng khàn khàn vang lên từ đầu dây bên kia:
“Thằng nhóc đó hả? Dâm phết đấy! Em định làm gì với nó?”
Nguyên cắn môi, tay vuốt nhẹ lồn qua lớp váy ngủ mỏng, ngón tay miết lên âm vật ướt át:
“Em chưa biết… Nhưng em muốn chơi với nó từ từ. Dẫn dắt nó, để nó tự rơi vào lưới mình, như Huy vậy.”
“Hay lắm! Anh thích kiểu đó,” Bảo đáp, giọng đầy hứng thú. “Từ từ dụ nó đi, rồi quay lại cho anh xem em dâm thế nào với thằng học sinh nhé. Anh muốn thấy cặc nó đâm vào lồn em.”
Nguyên cười khẽ, mắt lấp lánh ý nghĩ tà mị. Cô nhắn thêm một tin cho Bảo:
“Anh chờ đi. Em sẽ làm cho anh nứng đến phát điên.”
Ngoài kia, ánh trăng dịu dàng chiếu lên ngôi trường yên bình, nhưng trong tâm trí Nguyên và Minh, lưới dục vọng đã giăng ra, chậm rãi nhưng chắc chắn, kéo cả hai vào một trò chơi nguy hiểm và đầy cám dỗ.